Vợ chồng anh Ngô Văn Tiến từ Phú Yên vào Sài Gòn mưu sinh từ nhiều năm nay. Ban đầu anh làm thợ hồ. Được một thời gian thì có người em bà con xa gợi ý anh nên về quê tìm những người có hoàn cảnh khốn khó vào Sài Gòn để họ ứng tiền cho giao vé số cho bán trước rồi trả tiền sau. Anh thử về quê hỏi thăm và thấy còn nhiều người bất hạnh quá. Với họ thu nhập một ngày vài chục ngàn là cả một vấn đề. Thế nên khi anh ngỏ lời nhiều người hưởng ứng ngay. Về sau, lượng người tha hương tìm đến anh càng lúc càng đông. Anh đã thuê tám chỗ rồi mới chuyển đến thuê căn nhà trong con hẻm hẹp dưới chân cầu Nguyễn Văn Cừ, quận 1. Căn nhà đang che chở cho đội quân bán vé số lên đến 38 người.
Tiếng cười trong căn nhà nhỏ
Thú thật, rất bất ngờ khi chúng tôi bước vào bên trong căn nhà. Diện tích căn phòng chừng hơn 20 m2 nhưng số người thì đông quá. Họ ngồi quây quần bên nhau trò chuyện, kể nhau nghe những vui buồn sau một ngày vất vả. Đa số họ là người già và tàn tật. Hai cụ già chỉ còn mỗi người một chân. Chiếc chân giả thò ra phía trước. Gần đó hai cụ già ngồi bó gối. Một người già khác mù cả đôi mắt và một người đàn ông mất nửa cánh tay. Chung quanh còn rất nhiều người. Tất cả đều đã qua cái tuổi thanh xuân rất lâu...
‘’Mỗi người một hoàn cảnh, khó nói được hết những khó khăn của bà con đâu, anh ơi! Bác Nguyễn Văn Sâu, 73 tuổi, mất một chân sau tai nạn. Nhà bác ấy ở thị trấn La Hai. Năm 2009, một cơn bão thổi qua làm nhà cửa tiêu tan. Ruộng vườn bị nước lũ dâng cao đưa cát từ sông lên lấp kín. Đứa con gái và hai đứa cháu ngoại thiệt mạng trong thảm họa này. Quá sốc trước những đau buồn dồn dập, bác gái bị tâm thần giờ phải ở chung với đứa con gái còn lại. Không còn cách nào để sống bác Sâu phải vào đây lây lất qua ngày’’ - anh Tiến nói.
Ông Tiến với nụ cười và vòng tay thân ái ôm chặt lấy người bạn vong niên Nguyễn Văn Sâu. Ảnh:
Xsbl